Còn ai phải xin lỗi?

09:19 Thứ tư 15/08/2012

Từ chức, đó là chuyện phù phiếm đã đành, ngay đến việc nhận lỗi và nói lời xin lỗi ở xứ mình hình như cũng thuộc hàng khó kiếm. Bởi vậy, sau những thành công người ta luôn thấy đông vui và ai cũng có “trách nhiệm”, nhưng sau mỗi thất bại, chờ mòn mỏi vẫn chẳng thấy những người được chia phần trước đó đứng ra nhận trách nhiệm.

Diệu Linh (giáp xanh) bị đánh không đường đỡ tại đấu trường Olympic 2012. Ngành thể thao đã làm những gì tốt nhất có thể cho vận động viên của mình? Ảnh: Reuters

Trên truyền hình nhà nước VTV1, người ta thấy cảnh võ sĩ Diệu Linh khóc nức nở và nói “em xin lỗi” sau trận thua “lịch sử”, 1/13 trước võ sĩ người Đức ở ngay trận đầu ra quân. Sau Diệu Linh, chuyên gia người Hàn Quốc Kang Nam Won cũng nói lời xin lỗi vì thất bại của các học trò. Trước đó, Quốc Toàn cũng không thành công trong việc tranh chấp huy chương ở môn cử tạ, và hàng loạt các vận động viên khác chỉ đến rồi về trong thinh lặng. Cũng cần minh định rõ rằng, việc nhận định taekwondo, cử tạ, hay bắn súng có khả năng tranh chấp huy chương đều xuất phát từ nguồn thông tin của ngành thể thao. Kết thúc Olympic, đoàn thể thao Việt Nam lần đầu lập kỳ tích đi đông nhất từ trước đến nay, nhưng kết quả là không có lấy một tấm huy chương, chỉ so ở khu vực Đông Nam Á, Việt Nam thua luôn Malaysia, Thái Lan, Singapore hay Indonesia và xếp ngang với Đông Timor.

Trước tình cảnh thua tê tái, nhiều thành viên đại diện cho đoàn thể thao Việt Nam đã lặp đi lặp lại rằng họ đã làm hết sức cho các vận động viên Olympic, không thể nói thể thao Việt Nam “thất bại” mà chỉ có thể nói là “không thật sự thành công”. Và rằng, chúng ta tham dự là để học hỏi, cọ xát, vượt lên chính mình...

Ở hoàn cảnh khá hơn, nghĩa là có huy chương nhưng bộ trưởng phụ trách thể thao của Úc, nói thẳng: “Sẽ không chấp nhận cảnh “du khách Olympic” ở các lần sau, việc đầu tư, chiến lược phải có đích đến là tấm huy chương”. Bộ trưởng Thể thao và thanh niên Indonesia, ông Andi Mallarangengtheo, đã lên tiếng xin lỗi về kết quả nghèo nàn của đoàn tại London (báo Jakarta Globe số ra ngày 13 – 8) sau khi đoàn này “chỉ” đoạt một huy chương bạc và một huy chương đồng tại Olympic 2012. Lãnh đạo đoàn Indonesia không đổ lỗi cho vận động viên mà nhận trách nhiệm chuẩn bị kém.

Có lẽ sự khác biệt trong việc nhìn nhận thế nào là “thất bại” nằm ngay trong cách dùng tiền ngân sách, trong cách nghĩ của các quan chức.

Cụ thể, đoàn thể thao Việt Nam chỉ được ban tổ chức Olympic bố trí 44 suất trong làng vận động viên, nhưng cùng 18 vận động viên, có đến 38 thành viên đi cùng, nghĩa là nếu đi cùng lúc sẽ có 12 quan chức phải ra ngoài ở thay vì được hưởng sự ưu ái của chủ nhà. Thế mới có chuyện thay vì các vận động viên tập trung sớm để làm quen với áp lực tâm lý, hai vận động viên Taekwondo đã được cho sang Pháp để làm quen với... thời tiết đến tận ngày 6.8 mới có mặt ở London, và ngày 8.8 Huỳnh Châu bước vào trận đấu của mình. Tất nhiên, lúc này đã có vài người đã thua và phải về nước, phòng mới trống.

Đầu tư tốt nhất cho vận động viên để học hỏi và cọ xát ư? Ngân Thương đã 24 tuổi ở môn thi đấu mà người ta thường đạt đỉnh cao vào khoảng 16 tuổi, tập luyện lúc năm, sáu tuổi. Thành viên trong đội gọi Thương là “bà già”, vậy học gì và cọ gì? Thêm vào đó, ngay sau khi về từ Olympic, Ngân Thương đã đi thẳng đến quân y viện 108 để mổ vết chấn thương mà lý ra cô phải mổ ngay sau SEA Games 26. Thanh Phúc thì mang nỗi lo lắng không biết “đi bộ kiểu mình” có giống đi bộ quốc tế không, vì trước khi tham dự nội dung 20km đi bộ nữ, Phúc chỉ mới được tham dự vỏn vẹn hai giải đấu quốc tế. Hà Thanh mất đến bốn tháng tập chay không thầy ngay trước Olympic. HLV Kang Nam Won ở môn taekwondo cũng nói thêm sau lời xin lỗi rằng: “Các nước bạn đầu tư vận động viên thi đấu Olympic trong bốn năm, còn ta chỉ đầu tư trong bốn tháng thì khó thắng lắm”. Thậm chí, môn chèo thuyền, vận động viên ta sang đến nơi mới mượn thuyền để đua chứ cũng không có nổi một chiếc thuyền tươm tất...

Còn nhiều lắm những bất cập mà nếu kể cả ngày cũng chưa chắc hết. Vấn đề đặt ra là dưới mắt người dân, cựu quan chức ngành thể thao, tiền ngân sách đã bị chi không trúng đích, Olympic thất bại. Vận động viên đã xin lỗi, chuyên gia đã xin lỗi, vậy còn ai phải xin lỗi và chịu trách nhiệm nữa?

Hỏi vậy thôi chứ để tìm được quan chức dám xin lỗi, có vẻ còn khó hơn lấy được huy chương Olympic.

Tấn Đạt | 00:00 30/11/-0001
Chia sẻ
Loading...

Bài viết mới Bài cùng chuyên mục