Anh là món quà tuyệt diệu nhất mà Chúa trời ban tặng cho bóng đá,nhưng rồi chính Ngài lại để đôi chân ấy phản bội lại khát khao của anh, biến những bước chạy thần tốc thành những nỗi đau kéo dài, để lại một bản hùng ca bi tráng về người hùng luôn chạy đua với định mệnh nghiệt ngã.
Tiếng hét xé lòng tại Olimpico
Ngày 12 tháng 4 năm 2000. Sân vận động Olimpico, Rome.
Đó là trận chung kết lượt đi Coppa Italia giữa Lazio và Inter Milan. Bầu không khí tại thủ đô nước Ý đặc quánh sự căng thẳng. Hàng vạn khán giả nín thở chờ đợi sự trở lại của "Người ngoài hành tinh", sau 5 tháng dài đằng đẵng dưỡng thương.
Phút 58, bảng điện tử giơ lên số 9. Ronaldo được tung vào sân từ băng ghế dự bị. Những tiếng hô vang dội khắp các khán đài: "Ronnie! Ronnie!". Họ tin rằng anh đã trở lại để cứu vớt Inter khỏi một thất bại.
Chỉ 6 phút sau, bi kịch ập đến như một thước phim kinh dị quay chậm...
Ronaldo nhận bóng ở giữa sân, anh bắt đầu tăng tốc. Trước mặt anh là Fernando Couto. Như một bản năng sát thủ, Ronaldo thực hiện cú đảo chân quen thuộc, động tác step-over đã từng biến hàng trăm hậu vệ trứ danh thành những gã hề. Nhưng lần này, người ngã xuống không phải là Couto.
Là Ronaldo.
Không có một pha va chạm nào cả. Giữa bầu không khí đang sục sôi, một khoảnh khắc khựng lại đầy nghiệt ngã như sợi dây đàn đang thăng hoa bỗng đứt phựt ngay nốt cao nhất. Ronaldo đổ gục xuống, đôi tay run rẩy ôm lấy đầu gối.
Trong khoảnh khắc ấy, tiếng hét của Ronaldo như một lát cắt vào lịch sử. Đó là giây phút mà sự nghiệt ngã của định mệnh bắt đầu cuộc rượt đuổi tàn nhẫn với đôi chân của một thiên tài, biến những bước chạy thanh thoát vốn thuộc về tương lai trở thành những ký ức nhuốm màu đau đớn.
Christian Panucci, người đồng đội thân thiết, ôm đầu kinh hoàng. Các cầu thủ Lazio, kể cả những người cứng rắn nhất như Diego Simeone, cũng sững sờ. Sân Olimpico chết lặng. Trong khoảnh khắc ấy, cả thế giới bóng đá hiểu rằng, họ vừa chứng kiến sự sụp đổ của một đế chế ngay khi nó còn chưa kịp hoàn thiện. Ronaldo được cáng ra sân trong nước mắt, và bóng tối bắt đầu bao trùm lấy sự nghiệp của cầu thủ xuất sắc nhất thế giới lúc bấy giờ.
Đó là ngày mà đôi chân của "Người ngoài hành tinh" chính thức tuyên bố phản bội chủ nhân của nó.
Hồi ức về một "Quái thú" không thể cản phá
Để hiểu nỗi đau tại Olimpico lớn đến nhường nào, ta phải quay ngược thời gian về những năm tháng mà Ronaldo còn là nỗi khiếp sợ của mọi hàng phòng ngự.
Trước khi những chấn thương tàn phá, Ronaldo không phải là một cầu thủ bóng đá. Anh là một hiện tượng siêu nhiên. Hãy nhớ về mùa giải 1996-1997 tại Barcelona. Chàng trai 20 tuổi với cái đầu trọc lóc, đôi giày Nike Mercurial và nụ cười răng thỏ ấy đã biến La Liga thành sân chơi của riêng mình.
Bàn thắng vào lưới Compostela là minh chứng hùng hồn nhất. Ronaldo cướp bóng từ giữa sân, bị kéo áo, bị đốn ngã, nhưng anh vẫn lướt đi như một chiếc Ferrari F1 lao vào giữa những chiếc xe đạp. Anh vượt qua 5 cầu thủ đối phương trong vòng vây hãm, rồi dứt điểm lạnh lùng. HLV Bobby Robson khi ấy đã ôm đầu không tin vào mắt mình. Ông thốt lên: "Tôi chưa bao giờ thấy một ai chơi bóng như vậy. Cậu ấy không thuộc về hành tinh này".
Những hậu vệ trứ danh nhất thế giới thời bấy giờ, từ Paolo Maldini, Alessandro Nesta đến Fabio Cannavaro, đều thừa nhận sự bất lực khi đối đầu với Ronaldo. Anh nhanh hơn họ, khỏe hơn họ, và kỹ thuật hơn họ. Anh là sự kết hợp hoàn hảo giữa tốc độ của một vận động viên điền kinh, sức mạnh của một võ sĩ giác đấu và đôi chân khéo léo của một vũ công Samba.
Nhưng chính lối chơi bùng nổ ấy lại là con dao hai lưỡi. Những pha đổi hướng đột ngột ở tốc độ cao, những cú bứt tốc xé gió đã tạo ra một áp lực khổng lồ lên các khớp gối và dây chằng. Cơ thể của một con người bình thường không thể chịu đựng được nguồn năng lượng khủng khiếp mà Ronaldo tạo ra. Chúa đã ban cho anh đôi chân của một vị thần, nhưng lại quên gia cố nó bằng thép. Và rồi, như một quy luật tàn nhẫn của vật lý, cái gì căng quá thì sẽ đứt.
Sự hồi sinh từ đống tro tàn
Sau chấn thương kinh hoàng năm 2000, bác sĩ phẫu thuật Gerard Saillant đã nói: "Cơ hội để cậu ấy trở lại chơi bóng đỉnh cao là 50-50". Hai năm ròng rã, Ronaldo biến mất khỏi thế giới bóng đá. Anh phải tập đi lại từ đầu, chịu đựng những cơn đau thấu xương và sự hoài nghi của cả thế giới. Người ta nói Ronaldo đã hết thời. Người ta nói "Người ngoài hành tinh" đã chết.
Nhưng họ đã lầm. Bản năng sinh tồn của Ronaldo mạnh mẽ hơn bất kỳ chấn thương nào.
World Cup 2002 tại Nhật Bản và Hàn Quốc. Ronaldo trở lại với một kiểu tóc móng ngựa kỳ dị, thứ mà sau này anh thú nhận là để đánh lạc hướng dư luận khỏi cái đầu gối băng bó của mình. Không ai tin Brazil sẽ làm nên chuyện, và càng không ai tin Ronaldo có thể tỏa sáng.
Nhưng rồi, Yokohama ngày 30 tháng 6 năm 2002 đã trở thành sân khấu của sự phục sinh vĩ đại nhất lịch sử túc cầu.
Trận chung kết giữa Brazil và Đức. Đối mặt với Ronaldo là Oliver Kahn, thủ môn xuất sắc nhất thế giới thời điểm đó, một "người khổng lồ" trong khung gỗ. Hiệp 1 trôi qua trong bế tắc. Nhưng đến phút 67, Rivaldo tung cú sút xa, Oliver Kahn ói bóng. Và như một tia chớp, Ronaldo ập vào đệm bóng ghi bàn.
Phút 79, Kleberson căng ngang. Rivaldo nhấc chân bỏ bóng đầy nghệ thuật. Ronaldo đỡ bóng một nhịp, rồi tung cú lòng trong chân phải nhẹ nhàng vào góc xa. 2-0 cho Brazil.
Ronaldo chạy ra đường biên, dang rộng hai tay, nụ cười răng thỏ rạng rỡ trở lại. Anh không chạy nhanh như năm 1996, không đảo chân dẻo như năm 1998, nhưng anh vẫn là vua. Những giọt nước mắt lăn dài trên má anh khi tiếng còi mãn cuộc vang lên. Đó không chỉ là chức vô địch World Cup, đó là chiến thắng của ý chí trước định mệnh. Anh đã chứng minh cho cả thế giới thấy, ngay cả khi đôi chân bị tổn thương, đẳng cấp của một thiên tài vẫn là vĩnh cửu.
Nỗi buồn của những ngày tháng "Người trần mắt thịt"
Sau đỉnh cao 2002, Ronaldo chuyển sang Real Madrid, rồi AC Milan. Anh vẫn ghi bàn, vẫn có những khoảnh khắc thiên tài (như cú hat-trick vào lưới Man Utd tại Old Trafford khiến cả sân vận động phải đứng dậy vỗ tay), nhưng "Người ngoài hành tinh" ngày nào đã dần trở thành "người trần mắt thịt".
Căn bệnh suy tuyến giáp khiến anh tăng cân không kiểm soát. Những chấn thương liên tiếp khiến anh chậm chạp hơn. Người ta bắt đầu gọi anh là "Ronaldo béo" với sự chế giễu nhiều hơn là yêu mến.
Ngày 14 tháng 2 năm 2011, trong buổi họp báo tuyên bố giải nghệ tại Corinthians, Ronaldo đã khóc nức nở. Anh nói một câu khiến hàng triệu con tim tan nát: "Cái đầu tôi muốn tiếp tục, nhưng cơ thể tôi nói không thể nữa rồi. Tôi nghĩ đến một pha đi bóng, nhưng tôi không thể thực hiện được nó".
Đó là lời thú nhận đau đớn nhất của một thiên tài. Sự bất lực khi tâm trí vẫn còn khao khát nhảy múa, nhưng thể xác đã trở thành gánh nặng. Đôi chân đã từng đưa anh lên đỉnh thế giới, giờ đây chính là thứ xiềng xích giam cầm anh lại.
Vì sao chúng ta yêu Ronaldo?
Bóng đá hiện đại đã sản sinh ra những cỗ máy săn bàn hoàn hảo như Cristiano Ronaldo hay những thiên tài bền bỉ như Lionel Messi. Họ phá vỡ mọi kỷ lục, họ thi đấu đỉnh cao suốt 15 năm. Nhưng tại sao, trong trái tim của những người hâm mộ thế hệ 8x, 9x đời đầu, vị trí của Ronaldo "béo" vẫn là độc tôn và bất khả xâm phạm?
Bởi vì anh là hiện thân của sự không hoàn hảo đầy con người. Anh đẹp rực rỡ nhưng cũng mong manh dễ vỡ. Anh giống như pháo hoa, tỏa sáng chói lòa trên bầu trời đêm để rồi lụi tàn nhanh chóng, để lại trong lòng người xem một sự tiếc nuối khôn nguôi.
Chúng ta yêu Ronaldo không chỉ vì những bàn thắng. Chúng ta yêu anh vì cách anh ngã xuống và đứng dậy. Chúng ta yêu anh vì nụ cười hồn nhiên bất chấp những vết sẹo chằng chịt trên đầu gối.
Ronaldo de Lima có thể đã bị thời gian và chấn thương đánh bại, nhưng trong ký ức của sân cỏ, anh mãi mãi là "Người ngoài hành tinh" duy nhất. Một huyền thoại không cần trọn vẹn để trở nên vĩ đại. Một đôi chân pha lê đã vỡ, nhưng những mảnh vỡ ấy vẫn lấp lánh thứ ánh sáng diệu kỳ cho đến tận muôn đời sau.
Nếu quý độc giả muốn tiếp tục sống lại những ký ức sân cỏ và lắng nghe các câu chuyện phía sau những trận cầu đã đi vào lịch sử, mời theo dõi thêm các bài viết khác trong cùng chuyên mục.
Ibrahimovic và vết sẹo mang tên Champions League
Bản giao hưởng dang dở của vị Hoàng đế không ngai Michael Ballack













